banner tạm

Cập nhật lúc : 10:26 AM, 08/09/2013

  • Chia sẻ
  • Facebook
  • Viết bình luận
  • Bản in

Ám ảnh vụ 'xe khách lao vào vách núi' ở ngôi trường tiểu học

“Khi xe lao vào vách núi, cô Minh giơ cánh tay kêu cứu rồi tiếng cô tắt dần, thầy Bảy văng khỏi xe nằm bất động…”, Mai, học sinh lớp 5/1 trường tiểu học Hòa Phước, Đà Nẵng nhắc lại với bạn bè vụ tai nạn 3 tháng trước ở Khánh Hòa.

Bước vào năm học mới nhưng trên khuôn mặt giáo viên và học sinh trường tiểu học số 2 Hòa Phước (huyện Hòa Vang, Đà Nẵng) hiển hiện nỗi buồn. Tiếng trống tựu trường vừa dứt, học sinh lớp 5/1 quây quanh cô bé Nguyễn Thị Ánh Mai, nhân chứng trên chuyến xe định mệnh của đoàn giáo viên và người nhà đi du lịch lao vào vách núi hôm 7/6. Vụ tai nạn đã cướp đi mạng sống của cô Mai, cô Minh, cô Thủy. 3 giáo viên khác bị thương nặng cũng không thể có mặt trong lễ khai giảng.

Xúng xính trong bộ quần áo mới nhưng cô học sinh 12 tuổi bảo: "Khai giảng năm nay con buồn lắm". Cứ nhớ đến thời khắc chiếc xe lao vào vách núi lật nhào, rồi những cánh tay của các thầy cô giữa đống đổ nát, Mai lại muốn khóc. "Từ nay con và các bạn không còn được nghe tiếng cô Minh động viên trước mỗi kỳ thi nữa rồi!".

Là con của cô giáo trong trường, dịp nghỉ hè Mai được mẹ cho đi du lịch cùng đoàn. Khi chiếc xe khách mất thắng lao vào vách núi làm 6 người chết ở đèo Khánh Lê (xã Sơn Thái, huyện Khánh Vĩnh, tỉnh Khánh Hòa), em bị mắc kẹt trong chiếc xe biến dạng.

Nhìn thấy cô Minh giơ cánh tay kêu cứu khi bị đá và những mảnh kính vỡ đè lên rồi lịm người đi, thầy Bảy dạy thể dục văng ra khỏi xe một đoạn nằm bất động, hay cô Bắc người bê bết máu nằm dưới dốc đèo…, Mai cố sức thoát ra ngoài và lấy điện thoại của ba gọi cho chú làm công an, báo tin về vụ tai nạn.

Mai đến bệnh viện trên xe cảnh sát giao thông với vết thương ở chân. Bố mẹ em cũng phải trải qua những ngày điều trị trong bệnh viện. "Con cũng không muốn nhớ lại nhưng vẫn luôn bị ám ảnh. Vui thì không sao, chứ cứ buồn là những hình ảnh đó lại hiện về", cô bé tâm sự. Gần chục bạn bè vây quanh em đều nín lặng.

Nhớ về cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Thị Mai, em Trần Quang Hiếu (lớp 4/1) kể, em biết tin về vụ tai nạn khi xem tivi. Ngày thi thể cô Mai được đưa về Đà Nẵng, Hiếu rủ các bạn đến thắp cho cô nén hương. "Chúng con đã khóc và nói với nhau mỗi tháng sẽ đến thắp hương cho cô một lần", Hiếu nói.

Hiếu tâm sự rằng em sẽ không bao giờ quên kỷ niệm về cô Mai, người đã bỏ tiền túi để mua vở tặng mỗi học giỏi nhất lớp hai cuốn. "Cô Mai dạy dễ hiểu nên lớp con bạn nào cũng yêu quý. Cô không còn nữa, chúng con động viên nhau gắng học cho thật giỏi để không phụ lòng mong đợi của cô khi còn sống", cậu học trò chia sẻ quyết tâm.


Rủ nhau xuống thăm cô giáo Bùi Thị Hoài Bắc đang nằm điều trị tại nhà, nhóm học sinh lớp 5/2 cho biết cô Bắc nhận chủ nhiệm lớp khi năm học trước kết thúc. Nhưng chấn thương ở đầu, gãy xương vai... nên cô không thể đứng trên bục giảng. "Trong trường con, cô Bắc lớn tuổi nhất. Dù chưa được cô đứng lớp làm chủ nhiệm nhưng chúng con vẫn luôn quý mến cô", học sinh Lê Nguyễn Quốc Huy nói.

Gặp cô, những cánh tay bé bỏng đặt lên vai, hay xoa đều đôi bàn tay cô đang xưng tấy. Trên khuôn mặt cô giáo 54 tuổi không giấu nổi xúc động. Gắng tập luyện, đến giờ cô đã có thể đi lại chậm chạp nhưng thị lực còn yếu, không nhìn rõ mặt chữ. "Còn một năm nữa nghỉ hưu nhưng tôi chỉ mong mình chóng khỏe để được tiếp tục đứng trên bục giảng", cô Bắc tâm sự và cho biết thương tâm nhất vẫn là gia đình cô giáo Mai khi tai nạn đã cướp đi sinh mạng của cô và cậu con trai bốn tuổi.

Nhà cô Mai nằm khuất trong con hẻm nhỏ ở thôn Miếu Bông (xã Hòa Phước). Cạnh bàn thờ của vợ nghi ngút khói hương, thầy Phạm Công Hải (giáo viên trường THCS Hòa Châu) chia sẻ: "Vào đầu năm học mới nhưng tôi thực sự thấy hụt hẫng. Những năm trước, cứ sau lễ tựu trường của học sinh là hai vợ chồng lại cùng nhau nấu bữa cơm trưa, chiều tối chở hai con đi chơi, động viên nhau cố gắng dạy tốt. Nhưng giờ...". Bỏ lửng câu nói, thầy Hải đưa mắt nhìn cô con gái Phạm Thị Minh Giang ngây ngô chơi đùa trước nhà.

Năm nay bé Giang vào lớp 1. Trước khi cô Mai đi du lịch, hai vợ chồng bàn tính sẽ cho con đi học tại trường tiểu học số 2 Hòa Phước để tiện đón đưa, chăm sóc. Nhưng sau đại nạn, thầy Hải đành phải cho con nhập học ở trường tiểu học gần nhà. Sáng 5/9, thầy phải dậy từ lúc 5 giờ sáng lo cho con gái ăn, việc mà trước đây cô Mai vẫn thường làm. Thắp nén hương trước di ảnh vợ, người chồng trẻ báo cáo con đã vào lớp một, gương mặt hằn nét đau đớn.

"Con bé vẫn còn ngây thơ lắm. Nhiều đêm nó khóc đòi mẹ mà tôi lại không cầm được nước mắt", bà ngoại bé Giang nói, mắt ngấn nước.


Thầy Trần Sơn, Hiệu trưởng trường tiểu học số 2 Hòa Phước, cho biết vì "khuyết" 3 giáo viên nên đầu năm học mới nhà trường được huyện bố trí thêm 4 giáo viên. Năm học này, ngoài việc dạy chương trình của Bộ, nhà trường cũng sẽ trú trọng đến giáo dục kỹ năng sống, phòng ngừa rủi ro, thảm họa, đặc biệt là tuyên truyền về Luật An toàn giao thông cho học sinh.

"Tai nạn giao thông là nỗi đau lớn, mà chuyến xe định mệnh của giáo viên và người thân trong trường là một dẫn chứng cụ thể nhất, nên việc giáo dục ý thức cho học sinh khi tham gia giao thông là điều vô cùng cần thiết và không bao giờ thừa", thầy Sơn nói.

Theo vnexpress.net

Viết bình luận

Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi xuất bản