banner tạm

Cập nhật lúc : 8:42 AM, 27/01/2014

  • Chia sẻ
  • Facebook
  • Viết bình luận
  • Bản in

Ga lẻ

Nhớ hồi tóc còn để chỏm, mỗi lần tàu qua làng là nó chạy ra mái hiên nhà nghe tiếng xình xịch, tiếng còi hơi nước tút xa. Bố nó bảo, đoàn tàu đấy đi dọc chiều dài đất nước, băng qua những cánh đồng xanh mướt và những ngọn núi hùng vĩ. Nó thích tàu từ đấy và ước một ngày được ngồi trên đoàn tàu chu du.
Ga lẻ - ảnh 1

Ngày đỗ đại học, nó lên tàu từ ga lẻ gần làng để lên thành phố. Và cũng từ ngày ấy nó theo những chuyến tàu ngược xuôi bất kể đêm ngày. Đôi chân bước qua nhiều vùng đất nước cũng nhờ tàu. Nhiều lần lang thang ở các ga lẻ sâu hun hút trong rừng núi, hay mãi tận ga đầu phía Nam của Tổ quốc để tìm tư liệu phục vụ cho công việc. Vậy mà lâu lắm nó chưa về quê!

Những con tàu vẫn đi chừng ấy chiều dài đất nước, trái tim nó vẫn mong mỏi được đi nhiều hơn, viết nhiều hơn nữa về nỗi vất vả cực nhọc của nhà tàu. Đêm nghe tiếng lộc cộc của bánh ray, tiếng rít của phanh hãm và cảm giác tàu nghiêng vào cua là nó lại cầm bút chép một cái gì đấy như sợ quên.

Đêm nay lại một chuyến lên tàu qua ga lẻ, nó bỗng nhớ quê da diết. Nhà ga be bé, vẫn lụp xụp như ngày đầu nó bước chân đi, vẫn mái ngói rêu bàng bạc hom hem dưới ánh điện đỏ quạch, cái bếp ăn tập thể của công nhân, chừng ấy đường ray đợi tàu... Chỉ hàng rào trước ga được tu sửa, thay thế rào gạch bằng hoa sắt cho đẹp hơn. Đêm nay, nhà ga được trang hoàng để đón Tết, cành đào đã thắm và những lời chúc năm mới đã vang lên khắp toa tàu.

Nó nhìn về phía ngôi làng nhỏ thấp thoáng bên kia con lộ lớn. Làng đổi thay nhiều, đường rộng thênh thang, xe cộ nườm nượp, san sát cửa hàng buôn bán bám lộ. Nó muốn xuống tàu lắm, chạy ào về thăm nội, ngắm nghía ngôi nhà cổ chắc nịch uy nghi ở giữa làng, đung đưa trên cái võng và nghe tiếng đài FM của cụ. Hôm trước bố nó gọi điện bảo, cụ bà yếu lắm, chân chậm, bước từ bậc thềm xuống nhà phải có người đỡ. Nó muốn buông mọi thứ để về thăm cụ, nắm bàn tay nhăn nheo của cụ, thấy mình có lỗi. Nó chợt nhận ra một điều sự nghiệp lúc thăng lúc trầm, tiền bạc khi đầy khi vơi; nhưng gia đình, bạn bè và những người xung quanh mình mới là điều quan trọng nhất. Nó vẫn sẽ theo tàu dọc ngang đất nước, nhưng cần hơn nữa thời gian cho người thân. Ga tới nó sẽ xuống tàu trở lại ga lẻ, mang theo cành đào thắm về thăm quê.

theo giaothongvantai

Viết bình luận

Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi xuất bản