banner tạm

Cập nhật lúc : 2:9 PM, 10/10/2013

  • Chia sẻ
  • Facebook
  • Viết bình luận
  • Bản in

Anh nông dân quê lúa đạp xích lô đưa trẻ đến trường

Trong suốt 5 năm qua, trên tuyến QL39A, vào các giờ tan tầm thật dễ dàng bắt gặp hình ảnh người đàn ông trung niên đạp xích lô đưa đón các em nhỏ đến trường...
“Người cha hiền” trong lòng đám trẻ ấy là anh Nguyễn Bá Đán (SN1972) ở thôn Đà Giang, xã Nguyên Xá, huyện Đông Hưng, Thái Bình.
 Anh nông dân quê lúa đạp xích lô đưa trẻ đến trường  - ảnh 1
Anh Nguyễn Bá Đán
Anh Đán gắn bó với công việc đưa trẻ đến trường tính đến nay đã được hơn 5 năm. Anh xem nó như niềm vui, điều hạnh phúc mỗi ngày. Hàng ngày để những “đứa con” thân yêu của mình kịp giờ vào lớp, anh phải chuẩn bị dậy từ rất sớm lau chùi xe cộ, kiểm tra thật cẩn thận trước khi “khởi hành”.

Buổi sáng, anh rời nhà từ lúc 6h00, đánh xe đi đến từng hộ gia đình để đưa đón các cháu tới trường. “Mỗi chuyến xe tôi thường chở 10 – 15 cháu. Một ngày đều đặn cả đưa đi đón về là 4 lần. Sáng chở các cháu đến trường thì đến 10h00 tôi đã phải đậu xe ở cổng trường đón rồi. Sau đó, buổi trưa bắt đầu xuất phát từ 12h30. Thời gian xế chiều đến đón các cháu là 17h00. Công việc này phải đúng giờ chú ạ! Đến sớm thì được chứ mà đi muộn, không căn đúng giờ để các cháu đứng chờ đợi lâu lại nô đùa trước cổng trường rồi chẳng may có chuyện gì xảy ra thì tội nghiệp. Mình ân hận cả đời”, anh Đán chia sẻ.

Khi được hỏi về lý do khiến anh quyết định đảm nhận công việc đưa trẻ đến trường mà không phải là những việc làm từ thiện khác, anh Đán cho biết: Cách đây mấy năm, hàng ngày anh đi buôn bán chuối trên quốc lộ 39A chứng kiến cảnh các em học sinh nô đùa trước “hung thần” xe cộ rất nguy hiểm, nguy cơ xảy ra tai nạn bất cứ lúc nào. Thế rồi, khi về nhà, lương tâm anh mách bảo mình phải làm một điều gì đó để có thể đảm bảo tuyệt đối sự an toàn cho con trẻ khi đến trường.

Ngày ấy nghề buôn chuối của anh không đem lại thu nhập cao nhưng cũng là cần câu cơm nuôi sống cả nhà. Từ khi nung nấu ý định đó, anh Đán quyết định bỏ nghề. Để thực hiện ý tưởng của mình, anh Đán phải dồn tiền vay mượn, gom góp đủ thử để tìm mua lại bằng được một chiếc xích lô cũ.

Ban đầu, vợ anh là chị Đinh Thị Liễu (SN 1983) khuyên ngăn chồng vì bởi một lẽ, cái ăn không đủ đi lo chuyện bao đồng làm gì?... Nhưng sau cùng khi nghe lời diễn giải từ chồng, chị cũng gật đầu ưng thuận cho việc làm phúc đó. Chị Liễu tâm sự: “Ban đầu khi biết việc anh ấy làm, người thân trong họ hàng cũng góp ý, khuyên bảo. Nhưng có lẽ vì việc làm đúng với tâm nguyện nên anh ấy vẫn cứ nhất quyết không từ bỏ ý định của mình. Còn tôi, "thuyền theo lái, gái theo chồng" nhận thấy việc anh làm tốt cho xã hội, sau đó tôi cũng hiểu và mừng khi có được người chồng nhân hậu như anh”.
 Anh nông dân quê lúa đạp xích lô đưa trẻ đến trường  - ảnh 2
Niềm vui của anh Đán mỗi ngày là được đưa từng em học sinh về tới nhà an toàn
Sau khi đưa học sinh tới trường an toàn, anh Đán lại vội vã trở về nhà bắt tay vào công việc phụ của mình là làm thuê cho một xưởng cơ khí gần nhà để kiếm thêm cho thu nhập gia đình.

Chị Phạm Thị Dung, một trong số những bậc phụ huynh có con được anh Đán đưa đến trường hàng ngày chia sẻ: “Kể từ ngày anh Đán nhận làm công việc này phụ huynh chúng tôi an tâm, phấn khởi nhiều. Ngày trước, khi anh Đán chưa đạp xích lô đưa trẻ đến trường thì chúng tôi phải bỏ ra nhiều thời gian để đưa đón con. Ở khu vực này, phần lớn các hộ gia đình làm nghề kinh doanh. Hàng ngày phải bỏ dở công ăn việc làm của mình để đi đón con cái quả thực không thuận lợi lắm. Dân chúng tôi ở đây ai cũng quý mến vì tính hiền lành, chất phát của anh. Nhận thấy việc anh làm rất vất vả, phụ huynh cũng đã tổ chức lại bảo nhau chi trả tiền công cho anh hàng tháng. Tuy nhiên, số tiền ấy anh nhận về cũng chỉ gọi là đủ nước nôi mà thôi, anh giúp là chính”.

Công việc đưa đón học sinh đến trường không phải dễ ai cũng làm được. Để gắn bó được lâu dài, người đảm nhận phải có cái tâm trong sáng, sống lương thiện và anh Đán là một minh chứng cho điều này. Ngày nào anh Đán cũng thức khuya dậy sớm, rồi đến trưa về nhà chưa kịp chợp mắt anh lại chuẩn bị bắt đầu cho chuyến học chiều của các cháu. Có những hôm mãi tối mịt anh mới xong việc vì phải đưa từng cháu một về nhà.

Trong số các em ngồi trên chiếc xe “tự chế ” của anh chúng tôi ấn tượng nhất về cháu Nguyễn Thị Yến học sinh lớp 3. Yến rất hóm hỉnh và vui tươi, suốt cả quãng đường dài khi thấy anh Đán kéo vạt khăn lau mồ hôi, chốc chốc cháu lại cất lời: “Bố Đán ơi, bố có mệt lắm không?”. Dường như đôi mắt trong trẻo ngây thơ của Yến đã cảm nhận được sự vất vả của “bố Đán” trong từng guồng xe đạp giữa trưa hè như đổ lửa.
 Anh nông dân quê lúa đạp xích lô đưa trẻ đến trường  - ảnh 3
Hình ảnh anh Đán đang chở học sinh trên quốc lộ 39A trong dòng phương tiện đông đúc
“Được đón đưa các cháu mỗi ngày tôi xem nó là điều hạnh phúc. Hàng ngày đưa đón các cháu đi học về, cứ từng cháu một khoe với tôi “nay con được điểm 9, điểm 10, con vui lắm Bố Đán ạ!...” Cái cảm xúc ấy ấm áp biết chừng nào. Niềm vui nho nhỏ trong tôi nữa là trên đường chở các cháu tới trường được thường xuyên kể cho các cháu nghe về bài học cuộc sống, những câu chuyện về lịch sử quê hương đất nước, giúp các cháu có thêm những bài học bổ ích, yêu cái đẹp tránh xa cái xấu để lớn lên trở thành người có ích cho xã hội sau này …”, anh Đán nở nụ cười tươi, hiền hậu chia sẻ.
theo vovgiaothong.vn

Viết bình luận

Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi xuất bản