banner tạm

Cập nhật lúc : 10:0 AM, 01/08/2013

  • Chia sẻ
  • Facebook
  • Viết bình luận
  • Bản in

Ngày về của lái tàu Bùi Thái Sơn

Người lái tàu luôn căng thẳng do tàu chạy nhanh trong khi đường sắt vẫn chưa được cải tạo, nhiều đường ngang khiến nguy cơ đâm, va nhiều hơn

“Tôi không muốn nhắc đến quá khứ, có nói ra kinh nghiệm nghề nghiệp hay nhắc nhở các lái tàu khác cẩn thận cũng chẳng được. Vì tôi là một kẻ đi tù, một kẻ gây ra nỗi đau cho nhiều gia đình trong chuyến tàu ấy” - ông trầm giọng, mắt rưng rưng.
Trả xong nợ đời

Năm 2005 tại Lăng Cô, Huế, đoàn tàu SE 1 bị tai nạn làm hơn 10 người chết và gần 90 người bị thương. Sau vụ tai nạn ấy, lài tàu Bùi Thái Sơn bị kết án 13 năm tù và lái phụ Hà Minh Tâm bị kết án 7 năm tù. Mới đấy đã chục năm, nhờ cải tạo tốt, chấp hành nội quy nghiêm túc, lái tàu Bùi Thái Sơn đã được ra tù trước thời hạn.

Ngày về của lái tàu Sơn có thể nói là trọn vẹn, cuộc sống gia đình ổn định. Nhưng ông không muốn nhắc đến chuyện buồn năm ấy, hay nói đúng hơn, nỗi đau quá khứ vẫn dày vò khiến ông như muốn trốn tránh để tìm một sự bình yên.

Tôi bảo giờ ông đã chấp hành xong bản án, có thể coi như đã trả xong nợ đời, có thể thanh thản làm lại, sống tiếp. Nhưng ông gạt đi: “Một kẻ đã từng đi tù vì nghề nghiệp thì nói ai nghe và nói ra cũng chẳng để làm gì. Hãy để tôi quên đi quá khứ”.

Ông nói thế nhưng tôi nghĩ trong ông quá khứ về chuyến tàu ấy vẫn nguyên. Bằng chứng là ông không uống bia rượu để đảm bảo sức khỏe và cũng là để an toàn hơn khi đi đường. Có khách, ông mang ra mấy lon bia nhưng chỉ để mời khách mà thôi, còn ông không động một giọt. 

Mỗi lần tôi hỏi ông về vụ tai nạn ấy ông đều tìm cách chối khéo, nhưng nét mặt vẫn ám ảnh nhiều day dứt muốn nói.
 
Gan không to thì đừng lái tàu

Ông học lái tàu từ năm 1982, đến năm 1986 thì được lái tàu. Hồi ấy đường sắt vẫn còn đầu máy hơi nước, để lên được lái tàu ông phải trải qua nhiều vị trí phụ như đốt than 1, đốt than 2. Rồi phải có cả nghìn cây số an toàn mới được lên lái chính. Ngày chuyển sang lái đầu máy hiện đại chạy dầu diesel, những tưởng công việc lái tàu sẽ nhàn hơn một chút nhưng mức độ căng thẳng của tài xế lại cao hơn nhiều, do tàu chạy nhanh hơn trong khi đường sắt vẫn chưa được cải tạo, nhiều đường ngang khiến nguy cơ đâm, va nhiều hơn.

“Ai gan không to thì đừng lái tàu” - ông bảo - “Đường sắt là đường riêng rồi, vậy mà vẫn cứ đi lại như không trên đó. Không biết bao nhiều lần tôi đã cứu được người khỏi bị tàu nghiến”. 

Ông nhớ như in cái lần phanh tàu gấp năm 1999. Đêm hôm ấy, tàu đang đều đều chuyển bánh thì ông phát hiện phía trước có vật cản. Theo phản xạ, ông kéo còi nhưng vật đó không nhúc nhích. Ông vội cho tàu hãm phanh, tim đập thình thịch. Thật may đoàn tàu phanh sát sạt... một đôi trai gái đang ngủ ngon lành trên đường ray. “Bực lắm, nhưng phải chịu. Tôi bấm còi mãi không dậy, phải xuống tận đường ray đập vào người mấy cái thì đôi trai gái mới tỉnh, chân bước không vững” - ông kể. 

Cũng có lần ông cứu một người đàn ông tự tử định lao vào tàu. Ông phải vươn người ra trước đầu máy để đẩy người định tự tử ra khỏi đường ray. Thế mà khi tàu dừng, người đàn ông còn chửi lại tổ tàu. Anh em bức xúc lắm nhưng rồi nhịn. 

Nhưng lần cứu người ông nhớ nhất là hồi năm 2001 tại đường ngang qua huyện Thường Tín, Hà Tây (cũ), xe chở các cụ đi lễ cố tình băng ngang đường ray và bị vướng. Ông và lái phụ kéo còi cảnh báo và hãm khẩn cấp. Tàu dừng kịp trước khi va vào xe của cụ. “Lần ấy chắc chỉ có điều kỳ diệu mới có thể dừng kịp tàu” - Ông kể - “Các cụ cứ ôm lấy tổ tàu cảm ơn”.
 
Nhớ rất nhiều

“Nghề này cũng như quân đội” - ông bồi hồi - “Lái tàu phải có tính kỷ luật cao, cả chục năm lái tàu an toàn nhưng chỉ một vụ tai nạn dù nhỏ cũng khiến công sức trôi sông”. Chỉ một câu nói thế, nhưng tôi biết ông đau xót lắm, bao lần cứu người rồi lại chính mình cướp đi mạng sống của người khác. Dễ gì quên. Năm ấy, khai báo với công an, ông thừa nhận mình chạy quá tốc độ, đến khi vào khúc quanh thì không dám phanh vì sợ tàu đổ. Chưa kịp xử trí tiếp thì tàu đã lật.

Sau khi bị kết án, ông thụ án ở Huế 2 năm, sau đó được chuyển ra Hải Dương. Thời gian ở tù, ông được bầu làm tổ trưởng và chấp hành án rất tốt nên được xét ra tù trước thời hạn. Ông bảo, lái tàu khổ lắm. “Tôi lái tàu vì niềm vui được đi đây đó, chứ không vì để lấy làm nguồn sống”. Ngày trước khi còn lái, có khi cả năm mới lấy lương một lần. Giờ khi đã chấp hành xong bản án, ông và người vợ tần tảo mở cơ sở làm giấy, thuê một địa điểm ở Xí nghiệp Giáp Bát (Hà Nội) làm xưởng với cả chục công nhân hoạt động, con cái đã trưởng thành. Cuộc sống ổn định. Hôm tôi đến gặp ông trong căn nhà nhỏ ở phố Thịnh Liệt, Hoàng Mai, Hà Nội, trông ông khác nhiều, tóc bạc, dáng đậm. Nhưng ông không dám đi gặp lại anh em đồng nghiệp cũ, chỉ thi thoảng biết tin hiếu hỉ, ông mới đến rồi lại đi ngay. Ông nói muốn quên đi quá khứ vụ tai nạn ấy, nhưng như vậy có nghĩa ông đang nhớ rất nhiều.
theo giaothongvantai.com.vn

Viết bình luận

Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi xuất bản