banner tạm

Cập nhật lúc : 3:4 PM, 03/10/2013

  • Chia sẻ
  • Facebook
  • Viết bình luận
  • Bản in

Những mảnh đời riêng vui buồn cảm động

Nếu nói đến việc khác một người bình thường, với Cảnh sát cứu hộ, cứu nạn (CHCN) thì đó chỉ là trách nhiệm, một trách nhiệm luôn sẵn sàng vì nước quên thân, vì dân phục vụ. Đó là những con người dám lao thân vào lửa cháy, bới từng mảng xà bần và bê tông sụp đổ để cứu người, là bất chấp thời tiết và địa điểm, sẵn sàng ngâm mình dưới nước bẩn để làm nhiệm vụ mò xác chết, thi thể rời, tang vật và tài sản nhân dân. Nhưng khi tạm dừng công việc, thì mỗi chiến sĩ, cán bộ có hoàn cảnh, tâm sự riêng hiển hiện về với bao buồn vui cuộc sống…

Chiến sĩ Nguyễn Thanh Lâm vóc dáng mảnh khảnh, hiền lành, còn rất trẻ. Theo lời Đội trưởng Huỳnh Văn Tuấn giới thiệu, Lâm là một chiến sĩ có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn của đơn vị. Sinh năm 1992, là con duy nhất trong gia đình, khi Lâm lớn lên chưa đến tuổi thanh niên thì mẹ của Lâm, bà Lê Thị Thanh Kiểm đột nhiên bị bệnh nặng. Căn nhà số 10/3 KP3 đường Huỳnh Tấn Phát, phường Tân Phú, quận 7 phải bán đi vào năm 2000 để có tiền chạy chữa thuốc men cho mẹ Lâm. Bệnh thuyên giảm không nhiều, nhưng không đủ tiền để nằm viện điều trị lâu dài, nên mẹ Lâm được đưa về bên nhà ngoại nuôi.

Lâm đi nghĩa vụ Công an, trở thành người lính CHCN, thì cũng là lúc người cha lam lũ của Lâm - ông Nguyễn Thái Sơn phải dọn ra chốt trực dân phòng vừa trực làm việc, vừa ở tạm đến nay. Ông Sơn từng là tài xế xe tải, từng chạy tàu đò trên sông và có một ngày trở nên trắng tay không cửa, không nhà. Chiến sĩ Nguyễn Thanh Lâm cố giấu xúc động sau đôi mắt đỏ hoe, khi trả lời câu hỏi, hết ca trực thì Lâm về đâu? Ghé thăm mẹ bên nhà ngoại ở quận 3, ghé thăm cha bên chốt trực dân phòng phường Tân Phú… Đồng lương ít ỏi khoảng 4 triệu, Lâm dành phân nửa phụ cha nuôi mẹ bệnh đau. Lâm cười giải thích: "Ở đây đâu có quán hàng hay bạn bè gì mà tốn tiền".

 

Những mảnh đời riêng vui buồn cảm động - ảnh 1
Chiến sĩ Nguyễn Thanh Lâm.

 

Thượng úy, Đội trưởng Huỳnh Văn Tuấn khen Lâm là một chiến sĩ trẻ xông xáo, luôn xem công việc là số một. Có đồng đội, anh em Lâm như người tìm được ngôi nhà thứ hai của mình tại Đội CHCN. Nên nguyện vọng của Lâm là phục vụ lâu dài trong đơn vị vì cũng sắp hết hạn nghĩa vụ…

Bí thư đoàn cơ sở Phòng CHCN là Đội phó Nguyễn Tấn Duệ. Theo anh cho biết, hiện có 81 đoàn viên (có 18 đảng viên) đang sinh hoạt, do điều kiện đặc thù của nhiệm vụ PCCC, nên tranh thủ số anh em xuống ca, tổ chức tham gia các hoạt động phong trào và thể thao rèn luyện sức khỏe. Hoạt động phong trào nổi bật nhất là xung kích tình nguyện vì cộng đồng. Vừa qua, Đoàn Thanh niên tổ chức thăm, tặng quà, khám bệnh và cấp thuốc từ thiện cho 1.000 dân nghèo tại 2 xã Hòa Minh và xã Long Hòa, huyện Châu Thành, tỉnh Trà Vinh. Tham gia giúp đỡ, sửa chữa nhà dân bị tốc mái do thiên tai, lốc xoáy. Chủ động xây dựng kế hoạch, vận động đoàn viên, thanh niên, cán bộ, chiến sĩ trong đơn vị phối hợp cùng đoàn viên, thanh niên của cơ sở đoàn bạn quyên góp tiền, phao cứu sinh, quần áo, gạo… làm công tác từ thiện xã hội và giúp người nghèo. Nhưng có lẽ việc làm thiết thực và cảm động nhất, chính là việc giúp nhau, giúp gia đình đồng đội có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn.

Chiến sĩ Trần Quốc Bảo sinh năm 1988, sống chung với gia đình ở số A4/9 ấp 1, xã Hưng Long (Bình Chánh), căn nhà có diện tích 6mx7m, lợp lá, che bạt dột nát te tua vì gió mưa thường xuyên thăm viếng. Mẹ của Bảo bị bệnh quanh năm, không có đất ruộng nên ba của Bảo phải làm đủ thứ nghề kiếm sống nuôi ba anh chị em. Hiểu hoàn cảnh khó khăn của Bảo lo lắng cho gia đình sau cơn lốc xoáy hoành hành vừa qua, anh em trong đội góp tiền ủng hộ giúp sửa lại căn nhà. Đến lượt anh em nào xuống ca là tự động kéo nhau xuống nhà của Bảo giúp công, làm lại căn nhà lành lặn để che mưa che nắng. Kinh phí không nhiều, nhưng tinh thần đồng đội, tinh thần nhường cơm sẻ áo của đội CHCN rất đáng khâm phục.

Tình thương và trách nhiệm chính là yếu tố thành công của người lính CHCN. Có quá nhiều vụ mà anh em CHCN đã làm không thể kể hết được. Những xác chết thối rữa, bốc mùi xông lên tận óc, những mẩu thi thể nạn nhân bị chặt rời từng khúc, những lần ngụp lặn dưới kênh nước đen đầy rác rưởi để mò tang vật…

Nhưng với chuyên gia "lặn lụi" Huỳnh Văn Tuấn thì không bao giờ quên, vụ cứu hộ công trình cao ốc văn phòng CR4-1 tại Khu đô thị Phú Mỹ Hưng,sụp đổ sàn bê tông khiến4 nữ công nhân bị vùitrong đống đổ nát vào nửa đêm 29 rạng sáng 30/12/2008.

Thượng úy Huỳnh Văn Tuấn kể lại: Anh phát hiện có một nạn nhân hai chân bị kẹp chặt bởi các thanh sắt giàn giáo và cả núi bêtông đang khô dần. Các bác sĩ tính đến phương án tháo khớp nạn nhân ngay tại chỗ, hy sinh đôi chân để bảo toàn tính mạng. Trước tình huống đó, Tuấn lập tức báo cáo chỉ huy đơn vị cho khoảng 20 phút tiến hành cứu nạn nhân. Nhưng chỉ hơn 10 phút sau, Tuấn và đồng đội đã đưa được nữ công nhân ra khỏi hiện trường nguy hiểm. Tình thương, trách nhiệm và lòng dũng cảm là thước đo đối với người lính CHCNNhững mảnh đời riêng vui buồn cảm động - ảnh 2


theo cand

Viết bình luận

Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi xuất bản