banner tạm

Cập nhật lúc : 9:41 AM, 19/08/2013

Người mê viết kịch bản về văn hóa giao thông

Với ông, vấn đề an toàn giao thông không chỉ đơn thuần là chuyện chết người tang thương mà còn đặt ra trách nhiệm với mỗi cá nhân trong xã hội.
Năm nay là năm thứ 37, ông Đặng Trung Nghĩa (phường Ngọc Thụy, Long Biên, Hà Nội) bắt tay vào nghề tay trái: Viết kịch bản tiểu phẩm hài. Trong số hơn 100 kịch bản hài mà ông sáng tác, đề tài về ATGT chiếm nhiều nhất.

Vai đeo súng, miệng diễn hài


Ông Nghĩa trẻ hơn rất nhiều so với cái tuổi 65. Ông lý giải: “Trẻ lâu là do đàn hát, chèo, xẩm, thơ phú suốt ngày”. Trong căn nhà nhỏ, ngoài những bức ảnh kỷ niệm được chụp với các nghệ sĩ hài nổi tiếng như: Phạm Bằng, Hoài Linh, Thúy Nga... trong các chuyến đi quay cùng với ekip sản xuất chương trình hài còn có cả những nhạc cụ như: Đàn nhị, sáo, tiêu, trống chèo... Vốn là lính đặc công của Tiểu đoàn 33 chiến đấu ở tuyến lửa Quảng Trị từ năm 1966, ông Nghĩa trở thành cây văn nghệ của đơn vị khi nhiệt tình biểu diễn các tiết mục phục vụ đồng đội sau mỗi giờ nghỉ. Ngày ấy, đồng đội đặt cho ông biệt danh là “Nghĩa hài” bởi các câu chuyện cười nghiêng ngả ông thường kể. “Mặt trận Quảng Trị rất ác liệt, bom dội như trút nên rất nhiều đồng đội của tôi đã hy sinh. Với tinh thần “Tiếng hát át tiếng bom”, chúng tôi đã hát cho nhau nghe để vực dậy tinh thần, kiên định lập trường chiến đấu. Cách này hiệu quả lắm” - ông Nghĩa nhớ lại.

Sau mỗi giờ giải lao ở hậu cứ hay thậm chí ở ngay trên mặt trận, dù tiếng bom đạn vẫn còn ù ù bên tai, “Nghĩa hài” lại tranh thủ thổi sáo, đánh đàn ghi ta hoặc cất lời một vài đoạn chèo, tấu hài cho đồng đội nghe. Có lần vai còn đang đeo súng, miệng đã cất lời anh hề. Xem ông diễn, anh em vô cùng thích thú, đặc biệt là những người lính trẻ mới nhập ngũ vì họ bớt nỗi nhớ nhà khi nghe thấy âm điệu, hồn cốt của quê hương, xứ sở qua từng màn biểu diễn của ông.


Không chỉ là người viết kịch bản về ATGT ông Nghĩa còn biết chơi nhiều loại nhạc cụ, trong đó có sáo


Quê ông Nghĩa ở vùng Hương Ngải (huyện Thạch Thất) từ xa xưa đã có những gánh chèo hoạt động rất sôi nổi. Cụ thân sinh ra “Nghĩa hài” vốn là một người hát chèo cự phách trong làng. Năm 6 tuổi, Nghĩa biết thổi sáo. Rồi tới năm 12 tuổi, Nghĩa đã tự tin đứng cùng bố trên những chiếu chèo nơi sân đình đi khắp vùng biểu diễn cho bà con xem.

Nặng lòng với chuyện giao thông

Năm 1971, “Nghĩa hài” được cử đi học ở Học viện Hậu cần, rồi được giữ lại làm giảng viên cho tới ngày về hưu. Với năng khiếu biết chơi nhiều loại nhạc cụ, biết viết kịch bản hài, chèo, hát xẩm, làm thơ... ở trường, ông thường tham gia dàn dựng, biểu diễn chương trình văn nghệ, về nhà, ông lại dàn dựng tiểu phẩm cùng những người hàng xóm. Năm 1976, kịch bản tiểu phẩm chèo “Chung một con đường” của ông được Nhà hát Chèo Hà Nội biểu diễn đã gây tiếng vang lớn. Từ ngày đó, nhiều vở kịch, tiểu phẩm hài của ông đã được dàn dựng trên các sân khấu chuyên nghiệp và phát sóng trên Đài Tiếng nói Việt Nam. Dịp cận Tết mấy năm trở lại đây, serial hài “Cười cái sự đời” đã trở thành món ăn tinh thần không thể thiếu trong mỗi gia đình. Ít ai biết rằng, nhiều tiểu phẩm ấn tượng trong đó như: “Siêu nịnh”; “Cửa sau”... là của “Nghĩa hài”.

Trong số những đề tài phản ánh, ông Nghĩa đặc biệt quan tâm tới vấn đề ATGT. Với ông, đó không chỉ đơn thuần là chuyện chết người tang thương mà còn đặt ra trách nhiệm với mỗi cá nhân trong xã hội. Nhiều lần ông đã bật khóc khi viết những trang kịch bản về vấn đề này. “Thời chiến đã bao người đổ máu cho nền độc lập của đất nước, vậy mà hòa bình rồi vẫn còn những cái chết vô nghĩa thế sao. Giờ ra đường còn ghê hơn cả chiến tranh, nguy hiểm rình rập, từ phóng nhanh vượt ẩu, tới không đội MBH... Tôi thấy mình phải tuyên truyền thông qua những vở hài kịch” - ông Nghĩa trăn trở. Ngoài vở kịch “Phóng nhanh vượt ẩu”, Nhà hát Kịch Công an nhân dân gần đây có công diễn vở kịch “Nỗi oan Thị Mầu” do ông Nghĩa viết kịch bản. Kịch bản xoay quanh tình tiết một cô vợ vác đơn đi kiện chính...chồng mình vì đã bỏ chạy khi say rượu và tông xe vào cô trong đêm tối, khiến cô rơi xuống hồ nước. Vở kịch đã nhắc đến cách ứng xử có trách nhiệm, tình nghĩa giữa mọi người khi xảy ra TNGT. Cả 2 vở kịch này đã đạt Giải Xuất sắc trong Cuộc Vận động sáng tác kịch bản về đề tài văn hóa giao thông năm 2012 do Trung tâm Nghiên cứu Bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc Việt Nam tổ chức.

Hiện ông Nghĩa đang viết vở kịch “Cuộc gặp gỡ không mong muốn” kể chuyện người phụ nữ ngoài 60 tuổi gặp lại người yêu cũ ngay tại bệnh viện khi ông bị tai nạn trên đường thăm chiến trường xưa. Ông bật mí: “Tôi sẽ để tình huống không cứu được người đàn ông. Cái chết vì TNGT nào cũng khiến mọi người trăn trở, tôi cũng vậy!”.

Theo Giao thông vận tải

Viết bình luận

Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi xuất bản