banner tạm

Cập nhật lúc : 4:44 PM, 13/01/2015

  • Chia sẻ
  • Facebook
  • Viết bình luận
  • Bản in

Những "hiệp sĩ áo vàng" vì cuộc sống bình yên

Nhiệm vụ chính là tuần tra, kiểm soát, đảm bảo trật tự an toàn giao thông, song các chiến sỹ cảnh sát giao thông (CSGT) còn có nhiệm vụ quan trọng khác là phòng chống tội phạm, góp phần đảm bảo an ninh trật tự. Không ít người đã phải đổ máu để đem lại bình yên cho cuộc sống...
Chưa kịp lấy vợ, biết bao hoài bão của tuổi thanh xuân chưa kịp thực hiện, Thiếu úy Nguyễn Trường Quân anh dũng hy sinh, để lại tiếc thương cho bao bạn bè, đồng đội, người thân.
 
Đã mấy năm trôi qua, bà Nương vẫn chưa nguôi ngoai nỗi đau mất con
Đã mấy năm trôi qua, bà Nương vẫn chưa nguôi ngoai nỗi đau mất con
Dũng cảm hi sinh

Chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày giỗ Liệt sỹ CAND Nguyễn Trường Quân, nguyên cán bộ Đội CSGT số 4, Phòng CSGT Công an TP Hà Nội. Trong ký ức của người thân và đồng đội, anh vẫn như còn đâu đây với nụ cười tươi rói, thân hình rắn rỏi nhanh nhẹn, một người của công việc. 

Hôm đó, khoảng 8h30 ngày 26/12/2010, tổ công tác của Thiếu úy Nguyễn Trường Quân trong khi làm nhiệm vụ ở đường Giải Phóng, gần Bến xe Giáp Bát (quận Hai Bà Trưng) thì phát hiện một chiếc xe ô tô khách chạy tuyến Hà Nội - Thanh Hóa vi phạm Luật GTĐB, liền truy đuổi. Khi tổ công tác ra hiệu lệnh dừng xe, tài xế không những không chấp hành mà còn tăng tốc bỏ chạy. Kiên quyết không để chiếc xe vi phạm chạy thoát, Thiếu úy Quân dùng mô tô đặc chủng truy đuổi.
 
Trong quá trình truy đuổi, tài xế xe 7 chỗ liên tục cho xe lạng lách, đánh võng để uy hiếp. Đến ngã ba Giải Phóng - Trương Định, bất ngờ xe mô tô của Thiếu úy Quân đã bị một chiếc xe khách chạy tuyến Hà Nội- Thanh Hóa va vào, anh ngã xuống đường và bị thương rất nặng. Dù được đưa đi cấp cứu kịp thời nhưng Thiếu úy Nguyễn Trường Quân đã ra đi ở tuổi 27.
 
Thiếu úy Nguyễn Trường Quân
Thiếu úy Nguyễn Trường Quân
Niềm thương yêu để lại

Tiếp xúc với chúng tôi, bà Nguyễn Thị Nương, mẹ Liệt sỹ CSGT Nguyễn Trường Quân không ngăn nổi những giọt nước mắt khi nhắc về con trai: “Khi nhận được tin con gặp nạn trong khi làm nhiệm vụ, tôi thấy như có sét đánh ngang tai. Tôi đã ngất lịm và không biết gì nữa khi đó. Lúc gia đình đến Bệnh viện Bạch Mai, nhìn thấy cháu nó nằm co giật liên tục, lòng tôi quặn lại.... Sau bốn ngày cấp cứu tại bệnh viện, cháu qua đời. Đến giờ đã mấy năm trôi qua nhưng nỗi đau chưa khi nào nguôi ngoai”. 

Bà Nương kể, khi còn sống, Quân là người sống rất tình cảm, tâm lý với mọi người: “Hàng năm, cứ vào ngày lễ, Tết, Quân luôn có những lời động viên cha mẹ, tôi cảm thấy mình hạnh phúc vô cùng. Nhưng từ khi cháu không còn nữa, vào những ngày lễ ấy, tôi lại nhớ và thương con vô hạn. Mặc dù nhớ con nhưng hai vợ chồng tôi vẫn cố chịu đựng sống cho qua ngày. Khi Quân còn sống, tôi ở nhà lo nội trợ cơm nước cho gia đình. Sau khi Quân mất được hơn một năm, tôi được người hàng xóm giới thiệu đi làm tạp vụ cho một cơ quan. Sáng đạp xe gần chục cây số, chiều về, khi đạp xe qua các ngã ba, ngã tư nhìn thấy đồng chí, đồng đội con mình làm nhiệm vụ mà nước mắt tôi cứ ứa ra vì nhớ thương con. Thậm chí, đi đường, thấy các vụ va chạm, tôi lại thấy rợn người, thót tim, phải dừng xe lại trấn tĩnh một lúc rồi mới dám đi tiếp. Lẽ ra giờ này chúng tôi đã có cháu để bế bồng rồi, vậy mà...”.

Chia sẻ thêm, Thượng tá Nguyễn Hữu Kiên (nguyên cán bộ Đội Cảnh sát giao thông số 3, Công an TP Hà Nội), bố Liệt sĩ Nguyễn Trường Quân nghẹn ngào: “Từ sau khi cháu Quân hy sinh, cứ mỗi lần tôi đi ăn cưới những người trong đơn vị, nhiều các cháu ở độ tuổi của Quân đến bàn chúc tụng, gọi tôi bằng bố, hỏi thăm tôi, gợi nhớ lại hình ảnh con trai mình, nước mắt tôi cứ chực rơi. Tôi sợ lắm, có khi đi ăn cưới vào cửa trước mừng rồi tôi lầm lũi đi ngay ra cửa sau rồi về luôn”. 

Thượng úy Lê Văn Lợi, Tổ phó Tổ xử lý, Đội CSGT số 14, người từng là đồng đội của thiếu úy Nguyễn Trường Quân tại Đội CSGT số 4, cho biết: “Quân là người rất có trách nhiệm trong công việc, nhiệt huyết, luôn sống hòa đồng và được đồng đội trong đơn vị yêu quý. Quân hy sinh đã để lại niềm tiếc thương lớn đối với chúng tôi. Thật tiếc khi anh ấy ra đi khi còn quá trẻ, chưa kịp thực hiện biết bao hoài bão, ước mơ mà mình còn ấp ủ”.
theo giaothongvantai

Viết bình luận

Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi xuất bản