banner tạm

Cập nhật lúc : 3:16 PM, 22/05/2014

  • Chia sẻ
  • Facebook
  • Viết bình luận
  • Bản in

Nửa đêm đi “kéo” học trò đến lớp

“Muốn tìm được các em thì phải vào nhà lúc 23h đêm may ra mới gặp, vì lúc này các em mới đi xem ti vi về. Chỉ cần nghe tiếng xe máy của thầy, cô là các em chạy đi... trốn nên đến đầu làng là chúng tôi phải tắt máy”.
Đó là tâm sự rất thật của thầy giáo Phạm Quốc Tuấn (43 tuổi) - Hiệu trưởng Trường Phổ thông dân tộc bán trú Tiểu học Đăk Rong (xã Đăk Rong, Kbang, Gia Lai). Để động viên các em quay lại trường, các thầy cô phải vào làng lúc nửa đêm mới có thể tìm và đón được học sinh về trường.
 
“Mật phục” lúc nửa đêm

Vượt quãng đường gần 200km, PV Dân trí vừa tìm về xã vùng sâu Đăk Rong để được “tận mục sở thị” công tác vận động học sinh của các giáo viên trường Phổ thông dân tộc bán trú Tiểu học Đăk Rong (TH Đăk Rong). Trường TH Đăk Rong có 338 học sinh, trong đó học sinh dân tộc Bahnar có 328 em. Với quan niệm, chỉ có đi rẫy mới làm no được cái bụng”, và học xong cũng chỉ để… làm rẫy, nên các bậc phụ huynh nơi đây ít quan tâm đến việc học của con em mình. Việc gieo chữ đối với giáo viên vùng sâu Đăk Rong càng thêm khó khăn bội phần, để giữ vững được con số 338 em học sinh đến lớp thường xuyên là cả một quá trình tận tụy hết mình vì sự nghiệp giáo dục của các thầy cô Trường TH Đăk Rong.

Một “bí mật” mà chúng tôi được các thầy cô chia sẻ là để vận động học sinh đến lớp, các thầy cô phải vào làng lúc các em chuẩn bị lên giường đi ngủ thì mới gặp được các em. Một ngày tháng 4, vào khoảng 9h tối, PV cùng 3 thầy, cô trong trường mặc áo mưa vượt 25km đường đồi đất để vào làng Kon Trang 1. Mục đích chuyến đi là “kéo” em Đinh Văn Nhuốc (đã nghỉ học một tuần nay do bị sốt) về trường. Sau 4 ngày ốm đau, Nhuốc đã khỏi bệnh nhưng lại sinh bệnh lười học, không muốn quay về trường. Ban ngày Nhuốc đi lang thang vào rừng cùng bạn bè chơi, lúc đói bụng cậu bé chờ bố mẹ đi vắng lẻn vào nhà ăn cơm rồi lại bỏ đi. Tối đến, Nhuốc cũng không về nhà mà tìm nơi không ai biết để ngủ.

Khi chúng tôi vào đến làng Kon Trang 1, thầy Phạm Quốc Tuấn cùng đồng nghiệp liền tắt xe máy, đi bộ cả km vào làng. Chúng tôi tìm đến nhà Trưởng thôn Đinh Văn Chuân (56 tuổi) để nhờ ông cùng đến nhà em Nhuốc động viên phụ huynh tìm con về. Vào tới nhà Nhuốc, mẹ cậu bé là chị Đinh Thị Đậu (SN 1980) cho biết nói chị cũng chẳng biết con mình đang ở đâu.

Thầy Phạm Quốc Tuấn cùng đồng nghiệp vào nhà trưởng thôn để cùng đi vận động em Nhuốc đến trường.
Thầy Phạm Quốc Tuấn cùng đồng nghiệp vào nhà trưởng thôn để cùng đi vận động em Nhuốc đến trường.
 
Thầy giáo tặng sữa cho mẹ Nhuốc để động viên em đến trường học
Thầy giáo tặng sữa cho mẹ Nhuốc để động viên em đến trường học.

Gần 11h đêm, các giáo viên phải nhờ thêm một số thanh niên trong làng tìm ở các kho lúa, các ngôi nhà khác nhưng cũng chẳng tìm thấy em Nhuốc ở đâu. Mặt các thầy, cô như buồn hẳn và dặn cha mẹ Nhuốc động viên con đến trường. Chia tay làng Kon Trang 1, chúng tôi quay lại trường. Thầy Tuấn và đồng nghiệp “nạp năng lượng” bằng mì tôm, rồi thầy một mình đi đến hai làng khác để “kéo” 2 học sinh khác đang nghỉ học về trường.

Hơn 6h sáng hôm sau, thầy Tuấn vui vẻ cho biết, cả 2 học sinh đã được thầy và đồng nghiệp chở về trường lúc 2h sáng. Sĩ số cả trường giờ chỉ thiếu mỗi mình em Nhuốc.

Khó khăn chồng chất

Xã Đăk Rong có 15 thôn làng, trong đó có 4 thôn làng cách trường trên 20km. Nhà xa, cha mẹ lại gần như “khoán trắng” con em mình cho các thầy, cô nên sự vất vả đối với người gieo chữ lại tăng gấp nhiều lần. Ở trường, các em không chỉ được học hành, vui chơi mà còn được các thầy, cô lo cho từng bữa ăn, giấc ngủ, chăm sóc khi ốm đau. Chiều thứ 6 hàng tuần, các em sẽ được về nhà thăm cha mẹ 2 ngày. Do vậy mà cứ vào chiều chủ nhật hàng tuần, 26 giáo viên Trường TH Đăk Rong chia làm nhiều nhóm đến tất cả 4 thôn, làng để chở học sinh về trường.
 
Chiều chủ nhật hàng tuần, các giáo viên lại vào làng chở học sinh ra tận trường
Chiều chủ nhật hàng tuần, các giáo viên lại vào làng chở học sinh ra tận trường.

Không chỉ vất vả trong việc động học sinh đến lớp, mà sự nghiệp gieo chữ của giáo viên nơi đây cũng đối mặt với không ít hiểm nguy. Vào mùa mưa, đường rừng núi trơn trượt nhưng các thầy cô vẫn phải bám làng đi vận động, đưa đón học sinh. Những hôm trời mưa to, các thầy, cô vẫn phải qua những ngầm nước để đưa học sinh về trường, trong khi lũ trên cao có thể ập về lúc nào không hay…

Thầy Tuấn (
Thầy Tuấn (đi đầu) cùng các giáo viên lội qua ngầm nước cõng học sinh đến trường.
 
Các thầy cô vượt qua qua ngầm nước để đưa học sinh về trường.
Các thầy cô vượt qua qua ngầm nước để đưa học sinh về trường.

Khó khăn nhất đối với các giáo viên nơi đây khác có lẽ là việc phụ huynh khá thờ ơ với việc học của các con. Thậm chí có những ông bố, bà mẹ thay vì đưa con đến trường thì lại mang lên rẫy không chịu về nhà khiến cho các thầy cô rất vất vả vận động.

“Các thầy, cô khổ lắm, đi vào làng miết, tuần nào cũng đi. Các thầy, cô giúp thế hệ trẻ của làng hiểu biết hơn về cái chữ, biết làm ăn hơn nhưng cha, mẹ các em lại nghĩ khác”, ông Đinh Văn Chuân - Trưởng thôn Kon Trang 1 cho biết.

theo dantri

Viết bình luận

Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi xuất bản